Tiếng rao đánh thức cả trời tuổi thơ…

19-04-2019

Ai rồi cũng phải lớn lên và đi đến miền đất mới, ký ức tuổi thơ tưởng chừng ngủ vùi bất chợt một ngày bị đánh thức bởi những tiếng rao cùng thức quà giản dị nơi phố thị phồn hoa…

Tiếng rao thân thuộc của mấy cô bán hàng rong bất chợt khiến tôi muốn có chiếc vé khứ hồi quay ngược thời gian với những thức quà giản dị mà ấm áp quá đỗi. Hà Nội trôi về đêm bằng tiếng còi xe inh ỏi, tiếng cụng ly của bữa tiệc sang trọng thâu đêm suốt sáng, thì hình ảnh tiếng rao của những chị bán khoai lang nướng, cô bán ngô luộc trầm tĩnh như kéo người ta về với cảm xúc thân thuộc đã đánh mất từ bao giờ.

Một đêm mùa đông se se lạnh, đứng lại hít hà đôi chút mùi hương tưởng lạ lẫm mà lại dường như đã quen giữa phố đêm tấp nập. Chẳng biết rằng trong số những người dừng lại mua khoai nướng, ngô luộc kia có ai vì tìm lại ký ức tuổi thơ, nhớ về những năm tháng ngủ yên trong dĩ vãng, như tôi.

Thoảng hoặc tôi nghĩ rằng có lẽ khi ở cái tuổi “gần đất xa trời” con người ta mới quay quắt nhớ cố hương. Nhưng không, khi đã mệt nhoài với những bận rộn cuộc sống, tôi lại thèm được nếm những món ăn đậm đà, hồn hậu và chất phác như miền quê cằn cỗi sỏi đá mà thắm tình vô ngần. Và chính những món ăn thương về thời bé dại ấy là thứ tài sản vô giá mà tôi trân quý suốt đời.

“AI NGÔ LUỘC ĐÂY” KÉO TUỔI THƠ ÙA VỀ

Có những chiều tan sở muộn, hòa vào dòng người tấp nập trên phố để trở về nhà. Đến cuối con ngõ hẹp bất chợt nghe tiếng rao “ai ngô luộc, ngô ngon đây”, tôi khựng lại mất mấy giây, hình như đã lâu lắm rồi tôi quên mất hương vị của thức quà dân dã ngày xưa từng mê mẩn.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Ký ức tuổi thơ ồ ạt chảy về qua phong vị món ăn dân dã

Bắp ngô luộc nóng hổi, bà ngoại cầm thổi cho đỡ nóng rồi “thưởng” cho tôi mỗi lần tôi đi học về. Quãng ký ức tưởng chừng khắc sâu vào tâm khảm ấy cũng đã dăm ba bận bị công việc, lo toan che mờ mất. Nỗi nhớ ngoại thân thương, nhớ nồi ngô luộc nghi ngút cứ thế chập chùng mãi theo những bước chân.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Ký ức tuổi thơ ồ ạt chảy về qua phong vị món ăn dân dã

Tuổi thơ với những đứa trẻ đồng quê gắn liền với mùi ngô luộc, với những lần tụm năm tụm bảy nướng ngô trên đồng, mặt ai cũng lấm lem nhưng nụ cười lại bừng sáng và rộn rã hơn bao giờ hết. Và rồi, thời gian trôi đi, lũ trẻ năm ấy cũng giã từ tuổi thơ để bước chân lên chuyến tàu mang tên người trưởng thành. Mùi đông quê rơm rạ, mùi ngô luộc thơm phức thưở xưa cũng ở lại phía sau cùng ký ức thơ ấu bình yên.

KHOAI LANG NƯỚNG THƠM PHỨC KHOẢNG THƠ ẤU

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Ký ức tuổi thơ ồ ạt chảy về qua phong vị món ăn dân dã

Thành phố những ngày giá lạnh gõ cửa, cái rét luồn qua khe cửa cùng nỗi cô đơn trú ngụ lại lâu hơn một chút. Trên con phố dài hun hút, từng cơn heo may trượt qua vai, bám vào tóc người đi đường, mùi hương của khoai lang nướng thân thuộc tựa như vọng về từ ngày xa ngái.

Cái mùi hương tưởng chừng trú lại vĩnh viễn trong tiềm thức, nay bỗng hội ngộ nơi phố thị phồn hoa. Tôi chắc rằng những ai từng trải qua tuổi thơ gian khó ở miền quê cằn cỗi sẽ chẳng thể nào quên được hương vị khoai lang vùi bếp giòn tan nơi đầu lưỡi.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Ký ức tuổi thơ ồ ạt chảy về qua phong vị món ăn dân dã

Khoai lang đen nhẻm vì than nóng, ươm mùi đất đồng ấm áp mà mãi sau này khi đã đi xa ngàn trùng thì những đứa trẻ mục đồng vẫn miên man kể mãi mỗi dịp tụ họp. Tiếng cười giòn như nắng chiều rót mật, tiếng í ới góp khoai lang nướng chung và bầu trời tuổi thơ cứ thế sống dậy cùng thức quà dân dã ấy.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Ký ức tuổi thơ ồ ạt chảy về qua phong vị món ăn dân dã

Người ta vẫn nói rằng đi thật xa để trở về, thế nhưng khi trưởng thành rồi thì sẽ không có chuyến tàu nào đáp bến tuổi thơ nữa. Thế nên, đôi khi bất chợt bắt gặp những hương vị thân quen, dân dã cũng đủ để tôi đắm mình trong bầu trời tuổi thơ, xúc động đến lặng trầm.

Chẳng biết đám trẻ đồng quê những ngày này có còn tụ tập một góc rồi vùi mấy củ khoai ngọt bùi trong đống than hồng còn quyện mùi đất, hay quây quần bên nồi ngô luộc nghi ngút khói như tuổi thơ tôi đã từng? Có chăng ai rồi “cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua“…


Theo Wanderlus Tips


content 1 mobi
content1
content 2 mobi
content 2
ct3
ct4
ct5
ct6
ct7
ct8
ct9
ct10
ct11
ct12
ct13
ct14